
Như bản tình ca
Như bản tình ca
- Cô đừng tưởng cô làm chuyện gì không ai biết. Cô xem nhiêu đây đã đủ chưa hay tôi cho người cài camera quan sát nơi cô làm việc và nhà cô ở?
Tôi quả thật không ngờ mẹ anh lại làm những chuyện này.
Ninh Hà ngồi bên cạnh thêm vào
- Mẹ à, mẹ nói làm gì cho mệt. Mẹ cứ đưa cho cô ta một số tiền rồi kêu cô ta biến khỏi thành phố này là xong
Cô ấy gọi mẹ anh bằng mẹ nghe rất bùi tai.
Tôi vẫn giữ im lặng. Rồi mẹ anh tiếp
- Nếu cô muốn em trai mình học hành tử tế ở cái đất này thì nhanh nhanh dọn đi. Tôi mà còn thấy cô qua lại với con trai tôi, cô sẽ biết hậu quả nặng nề như thế nào.
Nói rồi cô quăng xấp tiền dày cộm trên bàn.
- Cô cầm lấy mà xài, cô đến với con tôi cũng chỉ vì cái này. Cô lấy đi rồi tôi đưa thêm cho. Tôi sẽ coi ngày và làm lễ đính hôn cho nó sớm, và tốt nhất cô đừng ảo vọng, cô không bước chân vào được nhà tôi đâu.
Tôi vẫn giữ im lặng. Nếu như là lúc nào tôi đã nói cái gì đó để thanh minh cho mình nhưng sao lúc này tôi lại giữ im lặng.
Họ rời khỏi quán, tôi còn lại một mình. Tôi nhìn trân trân vào xấp tiền mẹ anh đưa. Tôi cứ nhìn nó như vậy và tôi quyết định ra về. Tôi cầm theo số tiền đó về nhà.
Anh về, anh hẹn gặp tôi ăn tối ở một nhà hàng. Tôi chọn cho mình một cái đầm màu cổ vịt. Tôi trang điểm nhẹ một chút rồi đến nơi hẹn. Anh không đón tôi vì anh bận công việc, tôi tự đến nơi. Anh đã đến trước tôi. Anh chào tôi bằng nụ cười ấm áp
- Hôm nay trông em thật xinh đẹp. Anh khen tôi
Tôi cười nhẹ nhàng để cảm ơn anh vì lời khen.
Chúng tôi cùng ăn tối dưới ngọn nến ấm áp, mùi cherry tỏa ra thoang thoảng khiến lòng người dễ chịu.
Suốt buổi anh kể tôi nghe chuyện anh đi công tác. Ngoài thời gian công việc ra, thời gian còn lại anh đều dành cho tôi và tất nhiên tôi tin anh yêu tôi là thật. Và chuyện tình cảm giữa tôi và anh là chuyện của hai người nên tôi cũng muốn hai người đều chịu trách nhiệm về chuyện này
- Em có chuyện muốn nói
- Có chuyện gì nghiêm trọng vậy em? Anh hỏi tôi khi nhìn sắc mặt tôi nghiêm lại
Tôi móc từ trong túi xách ra xấp tiền mẹ anh đã đưa cho tôi vào hôm trước
- Đây là tiền mà mẹ anh đã đưa cho em vào hôm anh đi công tác. Mẹ anh và Ninh Hà đã đến gặp em, yêu cầu em rời khỏi anh và đưa em một số tiền. Anh giúp em gởi lại cho cô, em không phải là ăn xin, càng không phải là kẻ đem hạnh phúc cả đời mình ra để đánh đổi bằng tiền. Anh quen em lâu vậy, chắc hiểu tính em thế nào. Gia đình em tuy không giàu có gì, nhưng ba mẹ đã nuôi dạy em rất tốt. Và em cũng cảm thấy mình đã sống và không phải hổ thẹn bất cứ điều gì. Đáng lý ra em đã không muốn anh biết chuyện này,nhưng chuyện này là hạnh phúc của cả hai người em muốn anh biết, để cùng giải quyết. Đây không phải là phim tình cảm trên truyền hình và em cũng không thể chạy trốn chỉ vì tự ti, mặc cảm về thân phận mình. Và em cũng không đủ cao thượng để mà nhường hạnh phúc tình yêu của mình cho người khác
Anh ngồi im lặng nghe tôi nói một hơi. Rồi anh lên tiếng
- Sao em chưa từng nói với anh, sự việc này xảy ra bao lâu rồi? Sao em lại chịu đựng một mình như thế?
- Em không muốn anh phân tâm, công việc anh rất bận. Em càng không muốn anh với mẹ anh có xích mích chỉ vì em, nhưng sự việc đã đi quá xa, xa khỏi tầm kiểm soát của em nên giờ em cần anh giải quyết chuyện này. Em không muốn sống mà cứ bị hết người này sỉ nhục đến người khác sỉ nhục. Nghèo không có tội. Nếu anh không thể giải quyết được thì em đành phải đi đến giải pháp cuối cùng là chúng ta chia tay.
Tôi cương quyết từng lời
- Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Em đừng nói chia tay, anh và em không có lý do gì để chia tay cả. Tình yêu của chúng ta không ai có thể xen vào. Xin em hãy tin ở anh, được không?
Tôi im lặng nhìn anh. Anh đến bên rồi ôm tôi vào lòng.
- Anh xin lỗi vì mẹ đã nặng lời với em. Nhất định anh sẽ thuyết phục mẹ vì thế em hãy tin và chờ anh, em không được một mình chịu đựng rồi buồn mà phải nói với anh.
Anh xoa dịu tôi bằng những câu nói an ủi. Tôi cũng muốn xem anh giải quyết chuyện này thế nào.
***
Cốc...cốc...cốc
- Ai đó, cửa không khóa
- Là con à mẹ
Hoằng Nguyên vào phòng mẹ anh để nói chuyện với bà về chuyện của chúng tôi
- Có chuyện gì mà con tìm mẹ vậy? Con đi công tác về có mệt lắm không, dự án đến đâu rồi?
- Con vẫn ổn, dự án thì cũng gần đến giai đoạn kết thúc nên con cũng bận quá!
- Mẹ đã ăn tối chưa ạ?
- Mẹ ăn với ba con rồi,
Leech đi đâu nhớ ghi nguồn tại BlogShare.Hexat.Com - Blog Truyện Tổng Hợp nhé!
Cái gì cũng có cái giá của nó. Tôn trọng người khác , người khác sẽ tôn trọng lại bạn!

