Teya Salat
Yêu ư, để sau!

Yêu ư, để sau!

Tác giả: Sưu Tầm

Yêu ư, để sau!

một câu trả lời còn kinh hoàng gấp bội so với lời mời mọc trước đó:


- Tao không ăn, tao còn phải nghe giảng và chép bài mà(!)


Linh Anh nói câu ấy với một vẻ mặt tự nhiên đến nỗi... thiếu tí nữa là Hạ sùi bọt mép mà ngất bất tử.


Nhưng, nó không ngất được. Sau 15 phút học, chưa từng tồn tại một sự yên lặng đến thế, nó đã hiểu vì sao cô bé ô mai lại thỏ thẻ những lời đầy mãn nguyện đến thế. Cái môn bị coi là khô khan và gian nan sao giờ đây Hạ thấy ngọt ngào như một đĩa mì xào vào tiết 5 vậy!


- Ở đây, chúng ta có một vấn đề lý thú. Thường thì từ một định luật đặc biệt của vật lý, như định luật vạn vật hấp dẫn chẳng hạn, ta có thể rút ra một nguyên lý tổng quát hơn hệ quả của nó nhiều. Trong toán học, điều đó không hề xảy ra, các định luật không xuất hiện ở những nơi mà người ta không chờ đợi nó. Ta hãy làm sáng tỏ bằng một ví dụ...


Chất giọng ấm áp của thầy vang lên, cũng đều đều như bao người nhưng chắc chắn Hạ không thấy... buồn ngủ. Nó, cùng những kẻ ngoài nó, đều chăm chú một cách khó hiểu. Ngắm những giọt mồ hôi rịn ra trên vầng trán sáng bừng của thầy, nó còn thấy xúc động hơn cả lần thấy xe tăng huých đổ cổng sắt tiến vào dinh Độc Lập trên TV! Chắc nó lại phải chuyển gói ô mai còn-nguyên-vẹn cho đứa bên cạnh mất thôi! Trên bục giảng, thầy vẫn hăng say truyền đạt kiến thức cho lũ gà con đang hau háu mắt, vểnh hết tai và há hốc mồm phía dưới...


Hạ ngồi ở ghế đá, nghĩ vẩn vơ đi đâu đâu. Lòng nó không buồn, không vui, chỉ toàn bỡ ngỡ. Độ đi từ xa lại, dúi túi nước vào tay cô bạn có đôi mắt bồ câu giờ đang dành cho... mây!


- Sao, ngẩn ngơ vì thầy à?


- Như bao nữ sinh "quyển vở dắt quần, cóc xoài đầy túi" khác thôi. Còn ông, công bằng xem nào?


- Bản lĩnh đấy chứ? - Độ lại nhún vai - Nếu muốn chắc, ông ấy có thể vạch mặt bọn mình trước lớp bằng cách hỏi sổ đoàn đâu, nhưng ông ấy không làm. Nhân từ đấy!


- Chuyện! Phải đạo rồi. "Trông mặt mà bắt hình dong" thôi.


- Ý bà là ông ấy đẹp trai... ngang tôi - Độ thở dài.


- Và tài năng hơn ông nữa. Giọng thì hay khỏi nói rồi.


- Hãy cẩn thận, biết đâu đấy! - Độ lè lưỡi.


- Không cần ông phải phán xét hộ - Hạ đứng lên đi vào lớp.


Câu chuyện hai đứa dừng ở đấy. Nhưng suy nghĩ của Hạ thì không dừng ở đấy. Nó đã bắt đầu thấy thích thầy, bằng một tình cảm nhẹ nhàng mà trong sáng nhất, dù biết không ít nữ sinh như nó cũng vậy. Độ nhanh chóng nhận ra điều đó, bởi Hạ ít nói hơn, suy tư một mình nhiều hơn và hay ngắm mình trong gương hơn. Nó không nhờ Độ đèo đi học nữa với lý do "hay đi muộn" - cái điều mà trước đây nó chưa bao giờ thèm quan tâm. Độ tự hỏi: "Sao ấy nhỉ?", để rồi trái tim tự trả lời: "À, cô ấy yêu, một cô gái đang yêu đấy!". Câu ấy tựa hồ như lúc nó bắt được cái phiếu có ghi: "Chúc bạn may mắn lần sau!". Có cái cảm giác hụt hẫng như vừa đá trái bóng ra ngoài trước cái gôn trống...


Hạ thấy có cái gì khang khác trong lòng, cái gì mơi mới trong những ngày không còn bình lặng của nó. Khuôn mặt đẹp trai của thầy, giọng nói âm ấm của thầy... cứ tua đi tua lại trong nó, và cứ như, chỉ dành riêng cho nó! Hạ cứ sống mãi trong những ngày như thế, tô vẽ mãi cho hình tượng của mình, đôi lúc thấy nhơ nhớ Độ thì lại bị lóa đi trước nụ cười của thầy...


Một buổi tối, nó quyết định gọi thử đến nhà thầy để nói chuyện. Giọng "alô" của một cô gái. Hạ hơi ngỡ ngàng nhưng tự an ủi ngay: "Chắc là em thầy". Để rồi chỉ một thoáng, tiếng trẻ con khóc chợt vang lên trong máy, giọng cô gái trong trẻo: "Anh, bế con để em nghe máy". Lần thứ hai trong chưa đầy nửa phút, lồng ngực Hạ tưởng như nổ tung ra khi cái giọng ấm áp mà nó vẫn thường mơ lại cất lên, chẳng đúng lúc gì cả:


- À, à... Ra bố bế để mẹ nghe điện nào.


Hạ dùng hai tay giữ chặt để máy khỏi rơi, thì thầm giọng nhỏ xíu: "Xin lỗi, em nhầm máy", rồi gác ngay xuống.


Hạ nằm áp má vào gối, muốn tìm một cảm giác bùi ngùi để thấu hiểu cơn gió đông lạnh lẽo, để yêu thương mình hơn trong bóng tối cô đơn. Chợt Hạ gạt nước mắt, nó nhìn mình trong gương, rồi tự bật cười, nói một mình:


- Hãy cứ hưởng thụ những giấc mơ đẹp và tung tăng với tuổi thơ đi đã, con bé xấu tính kia!


Hạ lấy 7 cái đồng hồ đặt cách nhau hai phút, rồi chạy ra quay số, áp má vào ống nghe: "Này ông, sáng mai đến đón tôi nhé, ừ, như bình thường...".


Những chiếc đồng hồ sẽ lại báo thức dọc suốt quãng đời học sinh không trở lại của những đứa trẻ chưa muốn làm người lớn.


Yêu ư? Để sau!


Minh Nhật


Leech đi đâu nhớ ghi nguồn tại BlogShare.Hexat.Com - Blog Truyện Tổng Hợp nhé!
Cái gì cũng có cái giá của nó. Tôn trọng người khác , người khác sẽ tôn trọng lại bạn!